Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Tôi biết là tôi rất khỏe. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình.
Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Để đỡ tình cờ lặp lại.
Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực.
Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
Dù mẹ không bay, không bay đâu. Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.
Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi.
May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.
Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Để tí nữa em bảo cháu vào.
Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới. Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh.
Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.