Là dông dài, là ngắn ngủi. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng.
Nên không ai có lỗi. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết.
Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.
Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi.
Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả.
Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt.
Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu.
Ông bảo: Em nói tiếp đi. Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình. Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ.
Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Tua nhanh thôi, mệt rồi.