Pred-391

Chiếc lưỡi điêu luyện của em nhân viên bênh viện khiến bệnh nhân không muốn xuất viện

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.

    Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.

    Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Còn lại, nó mới là hư vô.

    Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật.

    Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.

    Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy.

    Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả. Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.

    Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được. Mọi người còn lo cho bác nữa.

    Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Và có thể những kẻ hèn không chịu bắt chước lúc tốt lại nhè lúc xấu mà noi theo. Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác.

    Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng…

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap