Lần này hai bên đều hài lòng vì tôi đã biết trọng quan điểm của chúng. Nã Phá Luân thì tin như vậy. (Bạn nên để ý rằng, trong đoạn cuối đó, hai chữ "tôi" và "ông" quan trọng khác nhau.
Tổng thống Wilson cũng thường nghe theo đại tá House nhiều hơn cả những nhân viên trong văn phòng Ngài. Roosevelt biết rằng một trong những cách chắc chắn dễ dàng và công hiệu nhất để làm cho một người vui lòng và nhớ tên họ người ấy và tỏ cho họ thấy rằng họ quan trọng. "A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!".
Nhưng phải có một người chịu trách nhiệm trong vụ này chứ? Nếu ý của ông hay, thì xin ông vẽ bản đồ án khác đi; tuy tôi đã bỏ ra 2. - Vì gà của tôi là gà ta, đẻ trứng trắng. Ông đã mở hãng với cái vốn 450 mỹ kim và một ý mới trong đầu.
Ông cãi: - Xin lỗi ông, ông lầm. Chỉ có vài lời tự nhún và khen ngợi mà Von Bulow đã làm cho một ông vua kiêu căng đương bị xúc phạm biến thành một bạn thân, tận tâm với mình. Cha biết nếu con có nghe được những lời cha thú với con đây thì con cũng chẳng hiểu chi.
một chi tiết không quan trọng. Chưa bao giờ tôi lãnh được một mối hàng quan trọng như vậy. Thiệt là một cha thú tội với con, âu yếm cảm động và thân mật! "Con ơi!.
Chẳng hạn, đã lâu rồi, tôi có một người học trò hiếu thắng lắm (tên là Patrick); trung hậu giản dị, nhưng, trời! Thích cãi nhau làm sao! Anh ta làm đại lý cho một hãng bán cam nhông, nhưng không thành công, chỉ vì anh ta thích cãi lại những người anh mời mua xe và làm cho họ phát giận. Xin bạn nhớ kỹ điều này: Roosevelt luôn luôn hỏi ý những người cộng tác và tôn trọng ý kiến của họ. Nhưng nắng giọi làm lở sơn, nên chính tay tôi phải sơn lại.
Với một giọng tự nhiên, cô nói rằng điệu bộ của tôi có lẽ hơi xưa, nhưng nguyên tắc thì đúng, và muốn học những điệu mới không khó khăn chi hết. Tài chánh khó khăn 4. Như vậy lợi hơn nhiều".
Một buổi tối, một ông khách lại chơi. Lần sau, nếu ta có ngứa miệng muốn đắc chí tuyên bố rằng người hàng xóm của ta lầm thì ta hãy nhớ tới lão sư Socrate và khiêm tốn tìm một câu vấn - một câu vấn nó kéo về cho ta một câu đáp "có". Vậy mà khi qua đời, ông là một nhà văn giàu nhất thế giới.
Em bé đứt tay hay u đầu, vội vàng chạy lại chìa ra cho người lớn thấy, có khi lại tự va đầu vào cái gì cho u lên để được người lớn thương hại vuốt ve. Và ông cậy đại tá làm công việc khó khăn là báo tin đó cho Bryan hay. Khí giới đó chắc chắn có hiệu quả hơn hết cũng như nọc rắn hổ vậy, không ai thoát khỏi chết.
Thành ra anh thợ máy không phải là một nhân viên hạ cấp, mà ai cũng có quyền sai bảo nữa, anh nay đã nghiễm nhiên là một viên chỉ huy rồi. Vậy khi mất cái vui rồi, muốn kiếm nó lại thì không cách nào bằng hành động như nó đã trở về với ta rồi. Mấy khách hàng khác cũng vậy, trừ một người nhất định không trả một đồng nào hết.