Họ không mệt vì họ thích công việc ấy. Phương pháp trị bệnh thần kinh đó của các bác sĩ, tên là "tác động liệu pháp", thiệt không mới mẻ gì. Xét kỹ luật ấy, chúng ta sẽ thấy nhiều sự phát giác bất ngờ.
Người da đen ở phương nam và người Trung Hoa ít khi đau tim vì lo lắng, nhờ họ đã nhìn đời một cách bình tĩnh. Ông thường ăn ngủ, ngay trong phòng thí nghiệm để có thể làm việc 18 giờ một ngày, nhưng ông không thấy mệt chút nào hết. Tôi lo sợ các cô gái cười tôi khi tôi dở nón chào các cô.
Rán tỏ ra là một đạt nhân về vấn đề ấy. Miệng tôi khô, chân tôi quỵ, tim tôi đập thình thình. Nhưng được khỏi thấy mệt vì chán ngán.
Sách bán vẫn không được thật chạy. Nhưng không bao giờ dì tỏ vẻ khó chịu ra nét mặt. Tôi sẽ an phận về gia đình, công việc và số mạng.
Nhiều khi họ còn mâu thuẫn với nhau là khác. Lời bạn đã làm tôi phải suy nghĩ. Ngay lúc đó, tôi nắm chặt tay, thề một cách quả quyết đến nỗi mong tay đâm sâu vào da thịt, đến nỗi thấy lạnh mình, mồ hôi chy ròng ròng theo sống lưng.
Ông tóm tắt hết những điều đó trong câu này: "Có muốn khổn khổ thì cứ phí công tự hỏi xem mình sướng hay khổ". Nên nhớ không ai thèm đá đồ chó chết cả. Người này phải dũa bù loong cho nhẵn, còn anh phải tiện nó cho đường trực kính đúng kích tấc.
Ông tiếp: "Nhờ đó tôi thấy tự chủ được mình. Gaynor là một người như vậy. Yếu tới nổi không thể nhích ra khỏi giường .
Tôi lấy làm nhục nhã, xấu hổ tới nỗi nhiều đêm nằm thổn thức. Có một lần, phi cơ anh bị hạ. Xin bạn ngừng đọc và thí nghiệm ngay xem nào: Trong khi đọc cuốn sách này, bạn có cau mày lần nào không? Có thấy như nằng nặng ở khoảng giữa hai con mắt không? Bạn có khoan khoái ngồi trong ghế bành không? Hay là bạn thụt đầu, nhô vai lên? Những bắp thịt trên mặt bạn có căng thẳng không? Nếu cơ thể bạn không duỗi ra, mềm như bún thì chính là bạn đang làm cho bộ thần kinh và bắp thịt căng thẳng đấy.
Ông ta lượm hằng triệu bạc mà chết, chết hồi có 61 tuổi. Họ hăng hái quyết định bôi nhọ và hãm hại Peary tới nỗi nếu không có lệnh trực tiếp của Tổng thống Mc. Vậy thì ta phải hành động theo tài năng của ta, như Irving Berlin đã khôn khéo khuyên George Gershwin.
Trong một năm, ông để cho y sĩ mổ mắt mộng 12 lần, hy vọng sẽ khỏi bệnh. Nói một cách khác, chúng ta cần chú ý đến nỗi khó khăn song đừng lo lắng. Đó là chuyện của bà Thehna Thompson ở Nữu Ước.