Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Còn tôi, chưa đến lúc.
Hót nhiều cũng không hay lắm. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.
Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.
Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Và ta bị ức chế liên tục. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì.
Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Thi thoảng chúng bay rợp trời.
Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.
Để không khóc, phải cười thôi. Ông bảo: Em nói tiếp đi. Tôi cất tờ giấy vào cặp.
Những hình ảnh đã nguội. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông.
Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó.