Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi.
Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây.
Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Nhưng như một thói quen, bạn lựa chọn ngủ tiếp.
Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.
Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.
Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ.
Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy.
Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.