Tôi rất hay chảy nước mắt. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia.
Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống. Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên.
Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao. Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức.
Mà lại nghĩ về con người. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy.
Tự do hay không là ở mình. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.
Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Của một thân xác đặc.
Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.
Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.