Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Để chờ một sự thật tươi đẹp. Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn.
- Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Tôi làm độc giả cho tôi.
Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng.
Gió se sẽ mang vị mặn. Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh. Cô gái bảo: Vô duyên.
Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Và ông vội ngoảnh đi.
Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Ông đã quên những lạc thú ấy.
Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Ta chẳng cảm thấy quái gì cả.
Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ.
Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc. Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi.
Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong.