Nhưng nói bạn trai tự nhiên cảm thấy lòng mình là vật chi chi trong xã hội thì rất đúng. Họ không thích đi chơi, cũng không thèm đọc sách. Hồi trước trong thời thơ ấu họ hay nói, hay có thái độ khinh bỉ bạn gái là yếu đuối, có những lối chơi đàn bà.
Ở những tổ chức giáo dục mà bạn trai được giao thiệp rộng với bạn gái thì bịnh đồng tính ái ít phổ thông nhưng tính dâm loạn hay phổ biến. Có khi mụn nhiều quá nặn không xiết, họ giận quá dùng lưỡi lam, cạo đến rươm máu. Sao lại thích một thứ tình yêu háo sắc, ích kỷ thoát thoai bởi một quả tim hì hợm.
Nhưng một số không nhỏ bạn trai khác giáo sư trên ở chỗ quá tự ái mà không biết nhận lỗi. Tuy giàu tự ái, tự cao, tự trọng hơn ai hết, nhưng bạn trai có một đặc điểm tâm lý nầy ai cũng lấy làm lạ là dễ hối hận và dễ xin lỗi. Đàn ông có tiếng là thận trọng còn họ nghịch lại họ phán đoán không cần bằng chứng khoa học, không cần tin tưởng ở lương tâm ai, mà chỉ dựa vào dư luận, vào nhận xét vụt chạc.
Mà thường tuổi thơ hay làm nhiều việc tuổi già rơi lệ. Gia đình, quốc gia, nhân loại chờ đợi ở bạn nhiều. Dưới hiên gia đình vợ chồng nên hiểu tâm lý nầy để khỏi hiểu lầm nhau mà hạnh phúc khó bảo đảm.
Trời ơi! Thưa bạn, nó con khỉ và lục phá vô số, một ngày bị rầy đánh không biết mấy chục lần. Quần áo họ treo chài treo lưới. Mẹ họ sai làm việc nếu họ không đi là tại họ làm biếng, ham chơi.
Họ tự khoái về thân hình mạnh khỏe của mình. Đọc tới đến đây, bạn đã biết bạn trai là vật thụ tạo kỳ biệt. Tuổi thanh xuân là tuổi chưa và không chịu thấy bộ mặt thực của đời sống.
Trong cuộc sống xã hội, khó tính chuyện gì với họ dứt khoát, thành công lắm. Nhận xét nầy chí lý. Thế nào rồi ta cũng già.
Điều tôi bàn ở đây căn cứ vào sự so sánh tâm lý bạn trai với tâm lý bạn gái coi cái nào hướng nội hay hướng ngoại nhiều hơn. Nhà giáo dục phải có cặp mắt tinh nhuệ để nhận thấy những tâm hồn trai yếu đuối hầu giúp họ về chí dục. Hoặc là người ta thực hiện nó hoặc phủ nhận nó mà sống độc thân, thanh khiết.
Vì yêu mến mà Thượng đế sáng tạo vạn vật trong đó có con người. Ta chỉ muốn những con người vâng vâng, dạ dạ để ta dễ thao túng các ý riêng của mình thì ở tương lai ai gánh vác cơ đồ. Phải đặt vấn đề chánh danh ở thời đại nầy.
Họ không đến nỗi phủ nhận lòng tốt của người trong gia đình. Hai câu Nguyễn Du đặt vào miệng Hoạn Thư nên sửa lại một chút và chỉ để dùng cho nam giới: Đó là nói ngoài xã hội, ngay trong học đường, nơi mà họ thường chung sống với bao giáo viên, giáo sư, giảng sư, bè bạn, họ vẫn nhát.