Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.
Chẳng có gì để thấy xót thương. Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.
Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Cảm thấy khỏe hơn một chút.
Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây.
Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI.
Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.
Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Nhưng họ không cũ lắm. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.
Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà.
Tóm lại là không được bi quan. Nhưng nó không còn ở đó. Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra.
Hồn nhiên đến đáng sợ. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em.