Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền. Ôi! Những tiếng còi xe. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ.
Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí. Rồi, tôi phải tập chứ. Màu xanh của bể bơi.
Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.
Xung quanh chỉ có đổ nát. Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng.
Về danh tiếng và giá trị. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới.
Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Nhất là một khuôn mặt cũ. Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật.
Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.
Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.
Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt.
Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.