Đó, một bà cụ bệnh tật, đội nặng cả một thế kỷ trên mái tóc bạc phơ, trí nhớ thì lu mờ mau đến nỗi chính con gái cụ mà cụ không nhận ra được nữa, vậy mà còn chú ý đến chiếc áo như vậy đó! và bạn sẽ thấy họ thức suốt đêm để tập tành cho hoàn hảo. Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con.
Ông ấy tính cách giúp tôi mà tính cách "bóp" tôi. Ông hội trưởng nói: "Tôi sẽ nói thay ông". Có lòng ham muốn học hỏi và thi hành những định lệ chi phối sự giao thiệp giữa loài người với nhau.
Tức thì những bức thư và dây thép ùa vào phòng tôi để chửi tôi, bao vây tôi như bầy ong vẽ. Ông nói: "Xin ông đừng để họ in tấm hình đó nữa. Trong những kỷ niệm êm đềm nhất của tuổi thơ, tôi còn nhớ đến con Cún của tôi, một con chó nhỏ, lông vàng, đuôi cụt mà cha tôi mua cho tôi có năm cắc.
Buổi học sau, "tội nhân" đó đứng dậy, nhìn thẳng vào các bạn, đọc lớn tiếng những lời chửi đó của họ. Tôi muốn xin bà bán cho tôi một chục trứng mới. Như tên tướng Al Capone chẳng hạn.
Ông hỏi lại tôi: "Vậy theo ông, bí quyết đó ở đâu?" Tôi đáp: "Người ta nói rằng ông có thể gọi tên được mười ngàn người". Chơi như vậy mà còn thú gì nữa!. Những bạn này phải thành thực nói cho người đó biết có chỗ nào đáng ưa, chỗ nào đáng ghét.
Ông này cũng không ra ngoài lệ đó. Nhưng Tổng thống Wilson lựa một người khác, đại tá House, bạn thiết của ông. Tất cả những cái đó mất thì giờ lắm.
Hồi nhỏ tôi tự phụ lắm. Và người đó là ai? Chính là ông Ken R. Đặt những câu vấn làm sao cho tự nhiên người ta phải đáp "có".
Một nhà chính trị trước nhất phải nhớ tên những cử tri. 000đ quảng cáo trên báo, không chắc đã quyến rũ được một số thính giả như vậy tới khách sạn ông. Một người làm công già rưng rưng nước mắt nói rằng, ngày hôm đó là ngày sung sướng nhất của ông từ hai năm nay.
Cho nên trước khi vô nhà một thân chủ nào, tôi dừng lại một chút, nghĩ tới tất cả những sung sướng mà trời đã cho tôi. Tại sao quả quyết tranh biện với ông ấy? Đừng gây với ai hết". Trong công việc đó, đã có nhiều sự lạm dụng, nhiều sự đồi bại.
Tôi nhiều khi ở phòng ông ấy ra về, ngán vì những lời chỉ trích của ông thì ít, mà ngán vì điệu bộ của ông thì nhiều. Phải khéo léo, đừng khen bất ngờ quá, cho bà khỏi nghi. Xin bạn nhớ rằng Rockefeller nói với những người mà mấy hôm trước đòi treo cổ ông cho kỳ được.