Tôi thích nói đến nỗi ở đâu cần là tôi đều có mặt, không kèm theo bất cứ một đòi hỏi nào. Hãy nhớ rằng người ta đến đó để nghe bạn nói, không phải để nghe bạn đọc. Bob chẳng bao giờ cố gây cười một cách không tự nhiên.
John Lowenstein từng là một vận động viên bóng chày tài năng và nổi tiếng. Có thể đây không phải là vấn đề chính đáng và cũng không nên khuyến khích. Anh là người khách luôn cung cấp cho chúng tôi những tin tức nóng bỏng và hấp dẫn, với những lời bình luận, nhận xét xác đáng nhất.
Tôi nghĩ rằng các bạn cũng cảm thấy như vậy. Một khi bạn đã giới thiệu rình rang như vậy, đâu ai còn bất ngờ nếu chuyện của bạn quả thật rất vui? Trái lại, nếu nó bình thường thì tất cả mọi người đều thất vọng! Có thể bạn không phải là các luật sư trong phòng xử án, nhưng bạn hoàn toàn có thể học hỏi ít nhiều ở họ.
Tối đó chúng tôi buộc phải kéo dài chương trình thêm 15 phút nữa. Nói cách khác, bạn nên trình bày cụ thể những ưu điểm của mình thay vì cứ đắp vào khoảng thời gian phỏng vấn ngắn ngủi bằng bản tường trình lý lịch. Những câu hỏi giả định kiểu này thì chẳng bao giờ giới hạn đề tài lẫn số lượng.
Chẳng hạn đây ai cấm bạn tự trò chuyện với chính mình! (Có điều cách này chỉ nên tiến hành ở trong nhà hay ngoài vườn mà thôi. Nêu ra một câu hỏi hay chưa đủ, phải hỏi như thế nào đó để người nghe sẵn sàng bộc bạch câu trả lời chân thật nhất. Không phải bao giờ chúng ta cũng may mắn.
Tôi chỉ nói để giúp vui khán giả. Cha tôi đặt chân đến mảnh đất này khi ông còn làm một thanh niên trai tráng. Tôi luôn chú ý đến những người rụt rè, ít nói, quan sát từng phản ứng nhỏ của họ đối với đề tài đang được bình luận sôi nổi.
Trong điều kiện thời tiết bình thường các bình luận viên còn cần tới nó, huống hồ trong cảnh tuyết rơi mịt mù thế này… Tờ giấy sơ đồ ấy đã bị cuốn theo chiều gió. Tôi đọc rất nhiều các bài diễn văn. Một là, giúp bài nói trở nên thuyết phục hơn.
Andrew có hai ông bà nội và hai ông bà ngoại, anh rất thương kính ông bà và luôn gần gũi trò chuyện với họ từ thuở nhỏ. Cuộc phỏng vấn này đối với tôi cứ như là có một không hai vậy! Tất nhiên, sẽ có những điều không nên đề cập tới, thì đừng nói ra.
Nào là xem sách tham khảo về lĩnh vực này, hay xem các cuộc đối thoại trên băng hình… Ngoài ra còn nhiều cách thú vị khác nữa. Nhiệt độ trái đất thì ngày một tăng hơn. Cuomo hoàn toàn có thể chọn một đề tài nói an toàn và nhẹ nhàng hơn.
Lúc ấy chưa có điện, chưa có radio hay truyền hình mà chỉ có những cơn dịch bệnh hoành hành không thuốc chữa. Có thể chúng ta không phải là những nhà lãnh đạo thế giới, có thể bài nói của chúng ta không liên quan đến chiến tranh hay hòa bình, hay vận mệnh của dân tộc. Một số người lo ngại rằng với quá nhiều những phương tiện thông tin hiện đại thì nghệ thuật nói sẽ trở nên lỗi thời.