Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào…
Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.
Chỉ là chuyện phiếm thôi. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Thế mà rồi cũng ngủ được.
Chà, ta thua hắn, có lẽ. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn.
Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua.
Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Đốt xong thấy người hơi nhẹ.
Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài.
Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn. Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ.