Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở.
Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi. Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt. Và một số lí do khác…
Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên.
Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được.
Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí.
Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện.
Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn.
Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.
Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.