Tôi bỏ tuốt cả, nghỉ ngơi rồi thì yên chí đợi chết, tôi ngủ được. Về sau chàng lại được Anh hoàng phong tước và khi mất người ta viết hai cuốn sách dày 1. Chính thầy thuốc của tôi cũng công nhận như vậy.
Tự hỏi: "Theo luật trung bình, có bao nhiêu phần chắc chắn rằng tai nạn mà mình đương lo đó sẽ không bao giờ xảy ra". Một ngày kia, một thiếu phụ gởi ông bức thư trong đó tặng ông những danh từ "dối trá, phản bội, khốn nạn". Tôi không sao tả nổi nổi khổ của tôi lúc ấy.
Nhưng sức học quá thô thiển của ông không xứng với một địa vị khó khăn như vậy. Tôi tập quên đi dĩ vãng và không nghĩ tới tương lai nữa. Vậy thì bí quyết thành công của ông ở đâu? Ông đáp lại bí quyết đó ở chỗ ông biết "chia đời sống ra từng ngăn, cách biệt hẳn nhau, mỗi ngăn một ngày".
Thế là tôi nhảy phắt dậy, khóa vòi hơi và mở cửa. "Không có thời gian để lo lắng!" Chính ông Winston Churrchill cũng nói vậy khi ông làm việc 18 giờ một ngày trong những tháng nguy kịch nhất hồi chiến tranh. cô mới chịu ngồi ăn.
Chúng tôi có ba đứa con. Trong mấy tháng đông dài dằng dặc, chân tôi luôn luôn giá lạnh, và không bao giờ tôi tưởng tượng ở đời có người hai chân được ấm ráo trong mùa đông. Bạn và tôi, ta có những tài cán riêng, vậy đừng mất công buồn bực vì nỗi không được như người kia người nọ.
Như vậy luôn tám tuần lễ. Mấy năm trước có lần tôi lại nghĩ một đêm tại nhà hai vợ chồng bà. Một người học trò của tôi là cô Ira Sandner, vì chứng mất ngủ kinh niên mà suýt tự tử.
Đó là bước đầu đưa tới hiệu năng". Tôi luôn luôn để họ tự tiện. Tôi làm gì lúc ấy? Tôi hay tin chiều thứ Bảy.
Có ai đập mạnh vào đầu tôi cũng không làm cho tôi choáng váng hơn. Người bệnh thử làm theo, không phải một lần mà nhiều lần, nhưng lần nào cũng thấy tinh thần khoan khoái hơn, còn cơ thể thì tất nhiên là mỏi nhừ. Đại tướng Grant vội vàng hoả tốc đeo đuổi, bao vây hai bên sườn quân địch, mà kỵ binh do Sheridan cầm đầu thì đón phá đường rầy và cướp những toa xe lương thực của đối phương.
Sau khi thầm giải quyết như thế, tôi đã bắt đầu thấy dễ chịu hơn. Tôi không có quyền từ chối. Sống nửa thế kỷ rồi, chẳng kinh nghiệm gì, nhưng ít nhất tôi cũng học điều này.
Trước khi ông cho ra những phim danh tiếng như "Good Bye, Mr Chips" và "For whom the bell tolls", ông làm lâu năm tại một hãng địa ốc để luyện tài buôn bán. Ghi lại những tấn bộ của ta trong mỗi tuần. Ngay này đầu, bà đã ghét vùng này, vì chưa bao giờ bà phải ở một xó đất khổ cực đến thế.