Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người.
Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng. Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi.
Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.
Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều.
Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm.
Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả.
Để sống cho xong đời. Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.
Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách.
Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn.