Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Và bản thân họ phải tự thoát ra. Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này).
Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.
Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.
Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra.
Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay.
Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ.
Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Lúc đó, tôi trống rỗng.
Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.
Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Có người ngửa mặt trông trời. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra.
Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!