Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.
Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng.
Dẫu không phải không có lúc buồn. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện.
Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Theo cách mà bạn lựa chọn.
Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Rất nhiều người quen đến thăm.
Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Chẳng ai bóc lột ai cả. Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót.
Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết.
Thi thoảng chúng bay rợp trời. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy.
Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực. Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.