Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm.
Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy.
Bạn không muốn cãi lại. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Nhu cầu của bạn không cao. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.
Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Còn anh thì vẫn phải sống.
Có lẽ mình nên im lặng. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ.
Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần.
Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt.
Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng….
Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.