Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi.
Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Nó cũng như tình yêu thương.
Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.
Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn.
- Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Ông cụ rất phấn chấn. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo.
Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau.
Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có) Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.
Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Hoặc biết nhưng không rõ. Mình được khóc cho mình.