Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.
Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm.
Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.
Rồi bảo cảm ơn ta đi. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa.
Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.
Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Ta cũng được đi câu. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Đặc biệt là trong những người tài. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.
Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng.
Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Tôi từ giã mái trường cấp III. Và những cái xác cháy khét lẹt.