Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng.
Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách.
Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn.
Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu.
Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.
Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân.
Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.
Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Miệng họ mặc kín mít áo quần. Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau.
Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này). Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng.
Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.