Pred-391

Lén ăn nằm với cô bạn thân thời thơ ấu khi Người vợ đi vắng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Theo bộ Bách khoa tự điển của Anh, thì ông Léon Tolstoi trong 20 năm cuối đời có lẽ là người được ngưỡng mộ nhất thế giới. Làm sao diệt nỗi buồn chán làm ta mệt nhọc, ưu tư và uất hận Người giữ ngục vốn quý mến ông, khi đưa cho ông chén thuốc độc, y nói: "Sự thế đã vậy, xin ông rán vui vẻ coi thường nó đi".

    Cứ nghĩ tới nội việc hôm nay thôi". Và bản tính của loài người chưa thay đổi thì hãng còn phát đạt cả ngàn năm nữa, nhờ sự bảo hiểm xe, tàu, giầy dép, keo khằn. Má tôi hỏi: "Dale, cái gì mà khóc vậy?" Tôi sụt sùi đáp: "Con sợ sắp bị chôn sống".

    Ông ta giúp một hảng lớn ở Chiacago. Đọc cuốn sách hay nhất về vấn đề ấy, tức là cuốn Cho thần kinh căng thẳng được di dưỡng của Bác sĩ David Harold Frink. Mà kiếm việc làm thì đã sao chưa? Mình thạo về nghề buôn dầu xăng và có thể gặp nhiều hãng rất vui lòng dùng mình".

    "Trong thời kỳ chiến tranh, chồng bà được bổ nhiệm đến trại huấn luyện, kế bãi sa mạc Mojave thuộc Tân Mễ Tây Cơ. Không đầy một tháng tôi ngủ mỗi đêm được 8 giờ và bộ thần kinh của tôi trở lại bình thường". Đóng quá khứ lại! Để cho quá khứ đã chết rồi tự chôn nó.

    Tôi có thể kể ra một trường hợp khác nữa, một người bạn gái, cô Lucile Blake. Chúng tôi nợ tiệm tạp hóa 50 Mỹ kim và phải nuôi năm đứa con. Ở nhà mẹ già đau thập tử nhất sinh.

    Một tối, tôi vặn vô tuyến điện và nghe thấy một câu kỳ cục. Và xin cho con yêu tràn trề cả những kẻ thù của con nữa". Cảnh chết chóc và đau lòng xẩy tới bên hàng xóm.

    Trung bình thể lực của họ là 50 kí lô rưỡi. chỉ là những thói xấu, không kém không hơn". Tôi đang đi thẫn thờ như người không hồn, bỗng thấy tiến tới một ông già cụt cả hai chân.

    Nhắc lại việc "dịch Dale Carnegie và viết sách học làm người", cụ Nguyễn Hiến Lê viết trong Hồi kí như sau: Viên kiểm lâm ngồi trên mình ngựa, gần những du khách, liền vui miệng kể cách sinh sống của các giống gấu, nhất là gấu Bắc Mỹ này. Ông nói: "Dần dà, mỗi người sẽ phải trả nợ những hành động vô luân thường đạo lý mà y đã phạm.

    Ngày hôm nay sẽ rán sống từng ngày một, này nào chỉ biết công việc ngày ấy, chứ không một lúc ôm lo cho cả đời mình. Bãi sa mạc không thay đổi, những người da đỏ cũng vậy. Tôi cũng biết thiên hạ nhàm tai về câu ấy, vì nó ở đầu lưỡi mọi người và nhắc đến nó thì gần như vô duyên.

    Có người nói: "Điều đó dễ lắm. Bây giờ trễ giờ quá rồi và ta chỉ còn có thể quên phứt nó đi và bắt đầu làm việc khác". Ông Loftin 70 tuổi và đau, phải nằm ở giường hoài.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap