Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Cô không dám nhìn vào ai. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.
Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ.
Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn. Khá nhẹ nhõm và yên bình.
Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Xuống nhà, ông nội vừa sang. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó.
Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Để không bao giờ khuỵu xuống cả.
Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Nhưng mà tôi bỏ học.
Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác: Nhưng không phải là tất cả.
Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời. Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi.
Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Tôi cho ông thời hạn ba ngày.
Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại.