Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Nhưng em thèm được khỏe lại. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt.
Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Mọi người vẫn thấy bình thường. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.
Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. Có một thứ bất biến, đó là tất cả.
Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu.
Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống. Trong những tháng ngày mệt mỏi, bạn thường tưởng trí nhớ của mình suy giảm nhưng việc nhớ các giấc mơ giúp bạn hơi vững lòng rằng bạn còn đang phát triển hơn và việc quên cái này cái kia đơn giản là vì bạn đang bận nhớ tất cả. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.
Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết.
Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Mẹ thì độ này da sạm đi. Đúng là thân làm tội đời!
Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.
Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả.
Tôi không muốn đi đâu cả. Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Thi thoảng chúng bay rợp trời.