Ông biết anh ta từ hồi còn ở Harroun. Ông cảm thấy thật xót xa nên chìa cho anh ta một cái bánh. Phải là nước mát đấy, vì trời đang nóng mà.
Bất chấp cả sự khôn ngoan, chúng ta chỉ ham lấy vàng. Những con người ở sa mạc rất hung dữ và hiếu chiến, nên tôi không thể không tuân theo nêu muốn giữ lại mạng sống. Hôm nay nó ở đây, nhưng ngày mai nó đến nơi khác rồi.
Các bạn cũng biết là Babylon có một phong tục là con trai của các gia đình giàu có thường sống với cha mẹ để được kế thừa tài sản, nhưng ông Arkad không tán thành tập quán này. Bây giờ thay vào đó, con xin biếu cha hai túi vàng này. Các bạn hãy vươn lên và mạnh dạn thực hành các phương thức làm giàu trên, hoặc lựa chọn một trong những cách phù hợp với hoàn cảnh của mỗi người nhất.
– Ông bối rối nói với ông Arad. Anh ta chỉ muốn có thật nhiều tiền để tiêu xài. - Ở đây, mục đích của việc lên kế hoạch chi tiêu là hợp lý hóa các khoản chi tiêu sao cho vừa bảo đảm những nhu cầu thiết yếu trong cuộc sống, vừa tiết kiệm được tiền bạc.
Tôi cũng không thể tự bằng lòng, cho phép mình ăn mặc xoàng xĩnh và ăn những món chỉ cốt sống qua ngày. Chúng ta cùng học một thầy, cùng chơi với nhau những trò chơi thời niên thiếu. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những điều ông Algamish nói.
- Vàng chứ, chọn vàng chứ! – Hai mươi bảy người cùng đồng loạt lên tiếng. Tại sao mày cứ ngồi tách biệt một mình vậy? Cha đã rộng lượng trao cho con một túi vàng và sự khôn ngoan của cha.
- Thế thì hãy bắt con lừa làm thay công việc cày xới của con bò. Thế là, tôi được giao cho bà Sira và ngày hôm đó tôi phải dắt lạc đà cho bà ta trong suốt cuộc hành trình về quê thăm mẹ bà ấy. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau con lại học được bài học thứ hai, cũng cay đắng không kém bài học thứ nhất.
Ông cũng không rèn luyện được những đức tính tốt như kiên nhẫn, cần cù và chịu khó. Tôi thiết nghĩ, bây giờ chúng ta đã tìm ra phương thức đó và thông qua nó chúng ta biết một sự thật về sự may mắn. Tôi không muốn làm việc ở đó và bị đánh chết.
Nhận được sự khích lệ của mọi người, người thợ dệt vải nói tiếp: Một hôm, Arad Gula đã hỏi ông như thế. Có vẻ như cuộc sống của ông đã đi vào bế tắc.
- Sau khi cho biết mình là một nô lệ, ông Arad Gula nói rằng ông đang lo lắng về cuộc sống tự do sắp tới của mình. Bởi vì, công việc này cũng sẽ mang lại cho ông ấy một số tiền. Ông Arad còn giẫm đạp lên những mảnh vụn đó cho đến khi chúng biến thành bụi.