Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Còn quá nhiều điều để viết. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi.
Tôi thì cất lại trong đầu. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.
Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong.
Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn.
Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Bác ta không tin đâu. Thôi thì tôi im lặng.
Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên. Đừng sa sầm mặt như thế. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.
Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia.
Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội.
Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh.