Rao giảng cũng là chơi. Hiếm người thấy đỏ mặt. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện.
Lạ là con chó không sủa một tiếng nào. Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ.
Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Như một thứ bạn bè cho xôm tụ. Không trình bầy nữa.
Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Tôi viết theo ông ta.
Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Không có thời gian để sửa chửa.
Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.
Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Có người cúi mặt bấm di động. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.
Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo.
Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn.
Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn.