Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Chẳng có cái gì đập.
Cố tiếp thu để làm tốt hơn. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình.
Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Ông cụ rất phấn chấn. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy.
Ta không thích nổi cáu. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.
Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán. Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí.
Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có.
Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.
Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. Thôi nhé, cất ngay đi. Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.
Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích.