Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại.
Cái đuôi nó rơi xuống màn hình. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này. Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào.
Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn.
Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi.
Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Nó cũng như tình yêu thương. Rồi lại êm êm lan ra.
Người rỗng như không có lực. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.
Một số người giúp đỡ nhiều. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Thôi, đứng dậy xem tí đã.
Suy ra bạn sai và bảo thủ. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Một điều rất hệ trọng.
có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn.
Một điều rất hệ trọng. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác.