"Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!". - Nè, anh nịnh em vì có điều gì không phải với em, đúng không? Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy.
Vậy theo cậu, đâu là những điều cậu nên làm để hoàn thành dự án đúng hạn? Còn anh lại cảm thấy hứng thú trở lại với công việc bởi anh tin rằng những công việc mà mình đã giao phó cho các nhân viên sẽ được hoàn thành đúng hạn. Họ là một đôi khắng khít trong học tập lẫn khi chơi thể thao.
Suốt những năm trung học, lúc nào Jones và James cũng chơi với nhau, cùng chọn những môn học giống như nhau, thậm chí cùng chơi các môn thể thao giống nhau. Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ. Bận rộn với công việc mới nên thời gian đầu, họ không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa.
Thế nhưng cuộc sống vẫn luôn có những thử thách. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. Việc tổng kết đó có tác dụng mang lại niềm vui cho mọi người và đặc biệt hữu ích khi cậu cần đánh giá năng lực làm việc của bất kỳ người nào.
Có lẽ cô ấy cần được hướng dẫn nhiều hơn mà thôi! Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn. - James viết ra thật nhanh những điều anh đang muốn biết:
Thật ra, đó chỉ là những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, nhưng lại khiến gia đình họ cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Anh chỉ thích tặng hoa cho em, thế thôi. Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi.
Mỗi cuối tuần, anh thường dẫn các con đi cắm trại hay thong thả đọc một quyển sách nào đó, lắng nghe một bản nhạc và tận hưởng cảm giác yên bình trong khu vườn nhà mình. Khi nhìn thấy nụ cười bắt đầu nở trên môi James, Jones nói: Thật ra, đó chỉ là những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, nhưng lại khiến gia đình họ cảm thấy rất vui và hạnh phúc.
Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian. - Cảm ơn ông, - James khẽ đáp. Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt.
Chiều thứ sáu, James thu dọn bàn làm việc của mình và chuẩn bị rời văn phòng để về nhà. James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực". Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt.
Và James sung sướng ngắm nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của vợ trong vòng tay mình. Nhờ phân công công việc, James có nhiều thời gian rỗi rãi hơn. Nhờ thế, bản thân các nhân viên của anh cũng tỏ ra phấn khích và tự tin hơn hẳn.