Sáng nay chép bài một tí. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Vừa lo lắng, vừa háo hức.
Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Khoảng cách vô hình.
Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Nếu hắn là người tài.
Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa.
Hình như mắt tôi rơm rớm. Như một người đồng sở hữu biết điều. Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối.
Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Làm thế nào để ngừng viết.
Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Đó là một niềm an ủi. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì.
Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.
Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Miệng họ mặc kín mít áo quần. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng.
Nhưng bác ta không tin. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.