Một buổi chiều, ngồi trước lò sưởi, củi nổ lách tách, tôi hỏi có bao giờ bà bị lo lắng quấy nhiễu không thì bà đáp: "Quấy nhiễu mà thôi ư? Nó đã gần làm hại đời tôi nữa kia. Sáng hôm sau, thay đổi hẳn. Có cái gì thì cầm cố cái đó, từ xe hơi tới đồ dùng.
Hai năng lực vô giá đó là: thứ nhất, biết suy nghĩ; thứ nhì, biết thấy việc nào quan trọng thì làm trước. Cả trăm người đàn bà còn khổ hơn hà nhiều: Số tiền bảo hiểm về nhân mạng của ông chồng để lại đủ cho bà an nhàn tới chết vả chăng ba người con gái đã thành gia đàng hoàng cũng rất dư sức đón bà về nuôi. Khi chúng khám phá ra điều ấy thì tôi không có mặt tại phòng giấy.
Việc ấy họ làm trong ba hoàn cảnh khác nhau. Kết quả là đến nay, các bà làm được nhiều việc hơn mà lại ít mệt hơn. Khi Mary Margeret Mc Bride bước vào đời nghệ sĩ, cô làm đào hề và thất bại.
Thực tiển vì nó làm thỏa mãn ba nhu cầu can đảm [29] của bạn, dù bạn tin có Trời hay không cũng vậy. Penney, người sáng lập ra tiệm tạp hoá Penney có chi nhánh trong khắp nước nói: "Dù có bị phá sản cho tới không còn một đồng nữa, tôi cũng không lo buồn, vì tôi biết rằng lo buồn không ích gì cả. Tôi muốn nói về ông Walter Raleigh, giáo sư môn Anh quốc văn học sử năm 1904).
Đối với người thường tu niệm, đó là một cách hiệu nghiệm nhất, tự nhiên nhất để tâm hồn được yên tĩnh, thần kinh được nghỉ ngơi. Trong hai năm nay, tôi đã sửa chữa gần hết. Các bà nội trợ lại càng phải nghỉ ngơi, tiện nhất là các bà muốn nghỉ lúc nào cũng được, tuỳ ý và có thể nằm nghỉ ngay trên sàn nhà cũng tốt.
Chúng ta thường can đảm đối phó với những nạn ghê gớm, mà lại để cho những nỗi lo lắng nhỏ mọn vô lý nó thắng ta. Tôi đang đi thẫn thờ như người không hồn, bỗng thấy tiến tới một ông già cụt cả hai chân. Bà Ova Snynder cũng sẽ nói với ác bạn như vậy.
Vì trời sắp rạng đông, chúng tôi cho tàu lặn xuống để tấn công. Anh ta vẫn không sao ngủ được, không sao thấy buồn ngủ như xưa. Nếu không sẽ mau quên lắm.
Tôi hỏi ông liệu ông có bình phục và khỏe mạnh như trước không, ông nhún vai trả lời một cách mập mờ: Chúng ta thường để cho những chuyện lặt vặt làm ta điên đảo mà đáng lý ta nên khinh và quên nó đi. Trong một nhà tù, hai người cùng đứng vịn tay vào song sắt; một người chỉ trông thấy một bức tường trơ trụi, còn một người ngửa mặt lên trời, ngắm những vì sao.
Chúng ta ai cũng muốn sống cho thoả thích. Nếu đó là ý kiến của bạn thì bạn có quyền giữ nó. Sự bình tĩnh trong tâm hồn đã phát ra môt nguồn sinh lực mới.
Nhờ tôn giáo mà tôi tin tưởng, hy vọng và can đảm. Tôi dùng hết cả tâm lực trong công việc của tôi. Vậy tôi thử vẽ cho bạn thấy một người đã thực hành phương pháp đó ra sao.