Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ. Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp).
Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào.
Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình. Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông.
Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận.
Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.
Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu.
Đến chỗ học không phải để học. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Một cái gì đó kinh điển.
Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Chứ trước đây thì um nhà rồi. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.