- Nhìn kìa! Một trong hai hiệp sĩ đi tìm sự may mắn đã đến đây! Bốn ngày qua các ngươi là chủ đề chính bàn tán trong khu rừng này đó. Trong mười năm liên tục, tôi luôn tái đầu tư những gì mình đã có được. Ban đêm, khu rừng thật im lặng và lạnh lẽo một cách đáng sợ, đó đây vang lên những tiếng hú, tiếng gầm gừ của những loài thú kỳ lạ, bí hiểm.
Chàng mệt và ngủ say đến nỗi con cú của mụ ta phải rúc lên ba tiếng mới lám chàng tỉnh giấc. - Ta nghe nói rằng có một Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong vòng bảy ngày tới. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó.
Hành trình tới được khu rừng Mê Hoặc quả là một chặng đường rất dài và mệt mỏi. Sid vội vàng leo xuống núi chạy thẳng tới mảnh đất của mình. - Bởi vì hồ của ta không có sự lưu thông.
Bóng đêm đen kịt giăng phủ dày đặc. Sid còn thông minh hơn cả Morgana. Sau năm tiếng đồng hồ rong ruổi trên lưng ngựa, Nott nghe văng vẳng đâu đây tiếng thác nước đang chảy.
Không chỉ có thế, sai lầm của ngươi là không đi tìm biện pháp mà luôn đi tìm lý do biện hộ, củng cố cho sự mất niềm tin của mình. Ngoài tiền bạc, gia đình tôi còn được thừa hưởng một nhà máy dệt đang rất ăn nên làm ra. Chàng đã làm tất cả những gì cần thiết để một cây bốn lá có thể mọc lên được.
Trong chiêm bao, chàng mơ thấy cảnh một cây bốn là nảy mầm từ mảnh đất từ mảnh đất nhỏ chàng vừa tạo dựng. Anh nhanh chóng hiểu rằng mình có thể khai thác được những thông tin quý giá từ bà. Sequoia là cây mọc đầu tiên ở khu rừng này, vì thế nên bà đứng sừng sững ngay giữa rừng.
Bà đã sống ngay từ ngày đầu tiên trong khu rừng này. Tôi đã có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, rối thứ tư, và cứ thế. Ông nghiêng người ra phía trước nhổ lên một đám cỏ dưới đất.
Nott cảm thấy một nỗi thất vọng to lớn đang chiếm lấy lòng anh. Và hàng triệu những hạt giống rơi trên khu rừng Mê Hoặc cũng chịu chung số phận như vậy. Tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện này vì nó đã giúp ích cho chính bản thân tôi.
Rất nhiều lần, và ngay cả bây giờ nữa, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Khi nhận thấy thần Gió đã dần lặng im tiếng hú, chàng vội lên tiếng bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình: - Ta còn đang suy nghĩ.
- Ngươi không cần sự cho phép của ta. Đó là lý do tại sao chẳng có loại cây bốn lá nào mọc ở đây cả. Ông ấy là Jim - cũng khoảng tuổi Max - cái tuổi sáu mươi nhưng lại có gương mặt trông thật khắc khổ bởi những năm tháng dãi dầu nắng mưa in đậm trên mái tóc đã bạc quá nửa, thế nhưng trong dáng đi của ông cũng toát lên một tư thế kiêu hãnh và đầy tự trọng.