Pred-391

Ông chồng bị 2 cô bạn học cũ của vợ yêu gạ gẫm khi đến nhà chơi

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Nháy: Chiều đi đá bóng.

    Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá.

    Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.

    Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao.

    Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi.

    Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng.

    Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế. Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo.

    1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm. Em vẫn biết là anh bất mãn.

    Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn. Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.

    Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap