"Chẳng hạn, tôi thường ăn trưa với một anh bạn ít khi tới đúng giờ. Ông biết không sao tránh được cho nên chỉ có cách để tránh bớt đau khổ là vui lòng nhận lấy hết. Muốn vậy, tôi đi lượm hàng chục cuốn dạy cách nói trước công chúng và bỏ mất một năm để chuyển những ý của họ sang bản thảo của tôi.
Hồi xưa, tôi đã bán sách cho các trường tỉnh và trường làng để kiếm ăn. Lại một mùa hè, chúng tôi đi cắm trại ở thung lũng Touquin tai chân dãy núi Canada. Gia đình tôi là một vọng tộc ở Philadelphie.
Trong khi tôi tìm giải pháp thì vấn đề tự hiện ra dưới mắt với một quan điểm mới. Tôi không còn than thở về cái dĩ vãng đã thiệt chết rồi nữa. Ban đầu có khó thiệt, song tôi gắng sức tỏ ra dễ dãi, vui vẻ và như vậy chẳng những dễ chịu cho gia đình mà cả cho tôi nữa.
Bạn nói bạn biết rõ tiêu tiền vào những việc gì ư? Có thể được lắm, nhưng trong 1. Như thế trong hai mươi mốt ngày. Từ đó tôi thấy chỉ sống từng ngày một thì đời sống không khó khăn gì cả.
Định mệnh chỉ cho ta một trái chanh hãy làm thành một ly nước chanh ngon ngọt Mà người đời không chịu hiểu như thế. 000 Mỹ kim, song họ có thể chịu đựng được sự lỗ lãi đó.
Có lần Bernard Shaw nói: "Dạy người ta thì người ta không bao giờ đọc hết". Tuy bà đã có nhiều cháu nội, trông bà chỉ vào trạc bốn mươi. Và bắt tôi mặc quần áo dài, rộng.
Chúng tôi ngồi xuống và tự hỏi không biết chai sữa kia có liên lạc gì với bài học vệ sinh bữa đó. Partige đã viết ra 36 năm trước, nhan đề là: "Ngày hôm nay". Mỗi khi bạn bị chỉ trích một cách bất công, bạn nên nhớ điều này:
Một người nữa công nhiên bỏ Chúa khi Chúa sắp phải tử hình và còn thề lại ba lần rằng y không hề quen biết Chúa bao giờ, hai người phản bội trong số 12 người bạn. Ông chua chát phàn nàn: "Tôi ân hận đã thưởng họ. Trong hai năm gần đây, ông đã hỏi dọ trên 75.
Vậy mà ông Timothy Dwight trước làm hiệu trưởng trường ấy, đã thấy một nỗi vui mênh mông khi mạt sát một người ra tranh chức Tổng thống Hoa Kỳ. Rồi hỏi anh ta dạy dỗ nó ra sao. Vậy tại sao ta không cầu nguyện? Gọi là Thượng Đế, hoặc Phật, hoặc Thánh, sao cũng được hết.
Ông thường ăn ngủ, ngay trong phòng thí nghiệm để có thể làm việc 18 giờ một ngày, nhưng ông không thấy mệt chút nào hết. "Hãy cố gắng làm hết sức mình. Nó nói "đổ nước như vậy để cho cỏ rác trong đầu óc tôi khỏi khô".