Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Đôi má trắng nhợt ửng hồng.
Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.
Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.
Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản.
Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay.
Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này.
Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết.
Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác.
Cậu em kia, là một người tốt. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được.
Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Không, phải giữ sức khỏe.