Pred-391

Thay má đi làm thêm, âm đạo bị gã chủ nhà biến thái giở trò

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cuối mùa lại ra đợt mới. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này.

    Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.

    Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu.

    Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Chả biết đường nào mà lần.

    Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền.

    Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ.

    Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày. Cũng có thể họ không tìm thấy. Cô gái bảo: Vô duyên.

    Chúng tôi đi thay quần áo. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Người ta, người ta lấy đấy chứ.

    Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác: Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo.

    Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Ông bảo: Em nói tiếp đi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap