Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích. Và trong khi bay lên lầu thứ 18, tôi cảm thấy rằng chiều hôm đó tôi đã làm tăng được đôi chút cái tổng lượng hạnh phúc của nhân loại. Mà người bán hàng nào giúp chúng ta giải quyết được những cái đó, chỉ cho ta hiểu rằng mua hàng của họ, hoặc để cho họ giúp thì chúng ta sẽ đỡ tốn tiền, đỡ mệt nhọc, khỏi buồn bực, khỏi đau, có tương lai vững vàng, thì kẻ đó không ép uổng chúng ta mà sẽ làm cho chúng ta tin và như vậy chúng ta sẽ mua!
Trong một bữa cơm tối, nhà một người bạn làm nghề xuất bản, tôi được gặp một nhà thực vật học có danh. Sau cùng, nó kiếm được một việc làm là dán nhãn lên trên những ve thuốc nhuộm trong một kho hàng đầy những chuột cống. Một người học trò của tôi, có đứa con làm biếng ăn.
Vì họ đã thấy rằng chỉ có cách xử trí đó là không hại danh dự thôi". Ông làm cách nào? Ông tìm trong quan điểm của hai người, tất cả những chỗ mà ông cho là công bằng, ông đem phô bày ra và ca tụng, không cho ai là trái hết, dù cuộc tranh biện kết cục ra sao cũng vậy. Trước khi rầy nó, xin bạn đọc bức thư sau này của văn sĩ Livingstone Larnod.
chiều qua người ta không mời tôi dự tiệc. Thành thử nhiều quá, làm không xuể và xe của ông phải đợi, hàng của ông phải gởi trễ. Thì cứ khen họ cho họ nghe.
Vì quen giấu tình cảm của mình, chị đứng thừ ra một lúc, câm như hến và trơ như đá. Tức thì sự phản đối của tôi trái ngược lại hẳn chắc các bạn đã đoán được. Ông bạn tới Bạch Cung và Lincoln nói với ông trong mấy tiếng đồng hồ về tờ bố cáo ông tính công bố để thủ tiêu chế độ nô lệ.
Nhất là những bộ đồ giá đó. Cuối bữa, đích thân anh dâng khách một món tráng miệng thiệt ngon. 000 đồng thì nên lắm.
Nếu bạn đã chịu cái di truyền về thể chất như y, nhận được một giáo dục như y và chịu những ảnh hưởng như y, thì bây giờ bạn cũng như y, cũng đương nằm nơi y đang nằm, nghĩa là trong khám. Than ôi! Chẳng bao lâu, lửa thiêng đó chập chờn, lu mờ và tắt hẳn. Ông ấy tả cho tôi nghe một cuộc thí nghiệm mà ông đã làm.
Overstreet, không ngài nào dạy được cho nó một chút nghệ thuật làm đẹp lòng người. Ông ta không thể làm vừa lòng mọi người được cho nên bắt buộc phải từ chối, nhưng ông từ chối một cách khéo léo đến nỗi người ta vui vẻ ra về. lương y bảo tôi động mạch, bị bệnh thần kinh viêm.
Không phải vì ông có ý tưởng đó mà tôi tin dùng ông. Là vì ông đã kinh nghiệm rằng những lời nghiêm trách không có một ích lợi nào cả. Khi nghe ông nói cô May Alcott sanh trưởng ở miền New Hampshire, tôi buồn lắm.
Trong một bữa tiệc, ông khách ngồi bên tay mặt tôi quả quyết rằng câu "Có một vị thần nắm vận mạng của ta, ta cưỡng lại không được" là ở trong Thánh kinh. Ông đã mở hãng với cái vốn 450 mỹ kim và một ý mới trong đầu. "Đuổi người làm công, không phải là một cái thú.