Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.
Cô gái bảo: Vô duyên. Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm. Nhưng là lợn thì rất hay tự hào.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.
Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. Trẻ con hay người lớn.
Nhưng như thế chưa đủ. Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.
Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Tôi thấy thế là tốt.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ.
Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng.
Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu. Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy.
Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.