Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình.
Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Lại nói chuyện đi đá bóng. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống.
Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Bị điểm kém chẳng hạn.
Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này). Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi.
Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.
Chẳng ai bóc lột ai cả. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh.
Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt.
Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Chúng ta có hai cái rỗng. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.