Về trả vay, cho nhận. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Nhưng đặt mục tiêu rồi.
Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài.
Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Nghĩa là không đứng trên người khác.
Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.
Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Sách cũ thì cũng đừng xé chứ. Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực.
Chúng xèo xèo sền sệt. Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận.
Vậy mà tôi đang viết. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế.
Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Hiếm người thấy đỏ mặt. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em.
Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Rõ ràng phải đi trình báo. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó.
Cháu nói thế không đúng. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.