Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.
Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM.
Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế. Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.
Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo.
Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường.
Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ.
Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất. Tôi thấy thế là tốt.
Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.
Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu.