Hãy bảo trọng và chúc anh may mắn. Cư dân trong khu rừng này rất lười biếng. Dù chỉ ngủ được trong chốc lát, nhưng trong giấc ngủ chàng lại mơ thấy Cây Bốn Lá thần kỳ.
- Ta không phải là một hòn đá biết nói. Tại sao? Đơn giản là vì chàng nghĩ về những gì đã làm, những nỗ lực và công sức của mình đã bỏ ra. Nott nhảy xuống ngựa và đi tới phía trước bà.
- Vì nếu ta không làm như vậy thì người sẽ không tin ta. Chàng thấy bốn lá hình trái tim của nó mở bung ra hứng lấy những tia nắng mặt trời rực rỡ xuyên qua những nhánh cây khổng lồ bao quanh nó. May mắn có thể mỉm cười với tất cả chúng ta nếu chúng ta làm một "điều gì đó".
Dường như cách dễ dàng nhất bây giờ là theo chân Nott rời khỏi khu rừng để khỏi phải đối diện với một tình huống khó xử. Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này. Cây Bốn Lá thần kỳ đó sẽ mọc trong khu rừng Mê Hoặc, phía sau thung lũng Lãng Quên.
Dường như họ đang ngẫm nghĩ về một điều gì đó. tất cả tài sản của mình. Và cuộc gặp gỡ này đã không đúng với tinh thần cây chuyện.
Quả đúng là mọi việc đã xảy ra như thế. Đừng nói to như thế chứ! Ngươi đánh thức một bông hoa ly của ta rồi kìa. Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi có một phù thủy tên là Merlin.
- Tôi có thể giúp bà - Sid đề nghị - Nhưng bà có biết một cây bốn lá thì cần bao nhiêu nước không ạ? Chỉ còn nửa ngày nữa là tới hạn cuối cùng mà Merlin đưa ra. Một số khác thì không.
Max suy nghĩ về những gì Jim vừa nói. Cũng vào ngày hôm đó, Sid thức dậy trễ hơn một chút so với ngày thường. - Cậu nghe đây, tôi chẳng hưởng một gia tài nào cả, nhưng tôi đã được thừa hưởng một điều còn quý giá hơn từ ông nội của mình.
- Còn tôi thì không thể nào lầm vào đâu đượccái nhìn thẳng thắn và chân thành của cậu. Vì vậy hãy giữ im lặng và đi đi. Sự may mắn luôn cần được sẻ chia.
- Hỡi các hiệp sĩ tài ba, từ lâu rồi các người luôn yêu cầu ta đưa ra một thử thách để các người chứng tỏ tài năng của mình. Cảnh hồ trông tuyệt đẹp. Thần Ston trú ngụ trên đỉnh của Núi Mẹ, một ngọn núi cheo leo đầy những hòn đá tảng gai góc.