Trong chương trình, chúng tôi sử dụng dụng cụ bảo vệ. Ở đây chúng ta bắt gặp quy tắc “Trước tiên là bên trong, sau đó mới đến bên ngoài”. Tôi đáp: “Tôi không có ý định trả tiền cho khoảng thời gian mà cô bỏ ra.
Người nghèo không tin rằng họ xứng đáng có chiếc bánh ngọt, nên họ gọi một chiếc bánh rán rỗng ruột rồi cứ nhìn vào lỗ thủng đó mà thắc mắc tại sao họ “không có gì”. Tất cả những điều ấy là các dụng cụ cực kỳ quan trọng. Từ nhỏ đến khi trưởng thành, bạn đã nghe thấy những gì về tiền bạc, sự sung túc và những người giàu có?
Chuyện đó thường xuyên xảy ra và dường như căn nguyên của sự biến động trái ngược này xuất phát từ thế giới bên ngoài. Hãy dùng những câu chuyện ấy làm nguồn khích lệ, qua đó học hỏi các chiến lược thành công, và quan trọng nhất là để bắt chước cách suy nghĩ của họ. Thế là họ quyết định gọi điện cho bà ngoại để hỏi tại sao.
Rồi tôi nói: “Lời nói không thì chưa đủ! Để tôi thử xem liệu các bạn có nói thật không nhé”. Quy tắc đó là: “Mọi sự việc xảy ra đều có nguyên do của nó và nguyên do ấy hiện hữu là để hỗ trợ tôi”. Đó là lý do tại sao nếu bạn tập trung sự chú ý vào hoa trái thì đó chỉ là việc làm vô ích.
Cách nghĩ rằng tiền bạc biến đổi tính cách, khiến bạn trở thành người tốt hay xấu là cách nghĩ “một trong hai”, là thứ “rác rưởi được lập trình” và không hề hỗ trợ cho hạnh phúc và thành công của bạn. Tại các buổi đào tạo Tư Duy Triệu Phú, một trong những câu hỏi mà tôi hay đặt ra cho người tham dự là: “Đâu là những điểm tiêu cực của sự giàu có hay việc cố gắng làm giàu?”. Như việc luôn tồn tại những con đường chắc chắn sẽ dẫn bạn leo đến đỉnh Everest, bao giờ cũng có những phương thức và chiến lược hữu hiệu giúp bạn có thu nhập cao, đạt được tự do tài chính và tạo ra của cải một cách nhanh nhất.
Còn lời tuyên bố là “một sự khẳng định chính thức về quyết tâm thực hiện một hay hàng loạt hành động để đạt được một tình trạng thay đổi nào đó”. Cha tôi thường phải dồn vào đó mọi khoản tiền ông có và còn phải vay nặng lãi thêm từ ngân hàng cho đến khi những ngôi nhà được bán hết và tiền mặt chảy về suôn sẻ. Mọi việc vẫn diễn ra như thế, và họ vẫn cứ nghèo!
Người giàu sẵn sàng phô trương các thế mạnh và giá trị của mình với bất kỳ ai chịu lắng nghe, cũng như hy vọng có thể làm ăn với họ. “Tôi quảng bá các giá trị của mình tới mọi người một cách nhiệt tình và đầy tâm huyết. Bây giờ, đã đến lúc trả lời “câu hỏi triệu đô-la”.
Trước hết bạn phải ý thức được rằng chúng ta không cần cố gắng thoát khỏi nỗi sợ hãi của mình. Tài khoản Hưởng thụ của bạn chủ yếu được sử dụng để nuông chiều chính bạn, để làm những việc mà bình thường bạn không hay làm, chẳng hạn như đi ăn uống tại nhà hàng và gọi một chai vang ngon nhất, hoặc thuê một chiếc du thuyền suốt cả ngày, hay thuê phòng khách sạn Nếu mục đích của bạn là sống thoải mái, nhiều khả năng là bạn sẽ chẳng bao giờ giàu có được.
Rồi tôi bán lại một nửa cổ phần cho một công ty trong danh sách Fortune 500 với giá 1,6 triệu đô-la. Giả sử bạn đang kinh doanh bút bi và bạn nhận được đơn hàng 50. Chúng ta không được học về cách tạo nên thu nhập thụ động trong trường học, vậy chúng ta có thể học điều đó ở đâu đây? Không đâu cả.
Người nghèo để nỗi sợ hãi ngăn cản họ. Tuy nhiên, cũng giống như mọi người, chắc chắn là bạn sẽ tin tưởng một điều gì đó. Còn khi chúng ta không tuân theo quy luật tự nhiên, cuộc sống ắt sẽ có lắm thác ghềnh.