Nghe có vẻ đơn giản, nhưng có rất nhiều người sai lầm khi nói về những đề tài mà họ không hoàn toàn thấu đáo. Những diễn giả nói giỏi nhất thường là những người thích châm biếm về mình nhất. Hoặc nếu thoáng thấy người quen ở gần đó, ví dụ bạn đó tên là Stancey chẳng hạn, thì bạn có thể hô lên: Stacey này, bạn có biết Bill không?.
Vấn đề là ở chỗ, nếu bạn không lắng nghe người ta nói thì người ta cũng đâu có nghe bạn nói. Hay khủng khiếp hơn là sẽ bị thu hồi giấy phép rồi dẹp luôn. Chả là ông giám đốc của đài nói rằng ông ấy thích giọng nói của tôi, nhưng ông ta chưa hề hứa hẹn với tôi điều gì.
Tội nghiệp Moppo, nó lừng lững bước vào khán phòng, nhìn tấm băng rôn, rồi nghệch mặt ra không hiểu gì… Sau đó, anh ta qua đời. Anh ta nói đề tài này sẽ làm mọi người hứng thú lắm đây.
Tôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo. Yếu tố này tối quan trọng và cần thiết. - Chào anh, xin anh cho biết lý do vì sao anh đã tình nguyện trở thành một phi công?
Ở nơi công cộng, bạn nên nhớ rằng không phải ai cũng là một chuyên gia hiểu biết, vì vậy chớ đưa ra những vấn đề ra vẻ trí thức cao siêu hay đòi hỏi người đối diện phải trả lời rốt ráo, khoa học. Tiếp theo, tưởng tượng rằng bạn đang đứng trước khán giả và bắt đầu nói. Có người còn dùng những tiếng lóng và cho rằng vậy mới thời thượng, mới oai.
Sonya Friedman, ông chủ chương trình Sonya Live của CNN phát vào mỗi kỳ nghỉ cuối tuần là một ví dụ điển hình. Trước khi nói những lời như vậy, tại sao bạn không nghĩ rằng khi nghe nó tang chủ còn xốn xang đến chừng nào. Nếu ít có dịp trò chuyện với họ thì hãy tìm đến những người lớn tuổi khác.
Và thế là Jack chạy như bay đến từng góc phố, gõ cửa hết nhà này đến nhà khác để chào mời. Các bạn sẽ thích nó ngay. Tôi muốn mình ngày một tiến triển hơn và giọng nói là một trong những ưu điểm mà tôi có.
Nếu không đủ chỗ ngồi thì linh động tổ chức tiệc đứng (buffet). Sau đó, anh ta qua đời. Thỉnh thoảng trong khi nói bạn có thể rời mắt khỏi người đối diện, nhưng đừng đưa mắt lên không trung một cách lơ đễnh như thể bạn chẳng màng nhìn gì cả.
Chúng cho thấy bạn ở thế chủ động, bạn có trình độ cao, bạn am hiểu nhiều thứ, và nhất là chứng tỏ bạn đã có nghiên cứu ít nhiều về ngành nghề này. Một lần nữa, tôi muốn nhấn mạnh rằng là đừng bao giờ lãng phí thời gian của người khác (và có thể của chính bạn). Và Frank đã làm như vậy thật.
Chẳng có gì ngạc nhiên khi điều ngược lại cũng nhiều phần đúng. Nixon còn có một tính cách thứ năm mà tôi chưa đề cập. Nếu đây là một chương trình trò chuyện hay phỏng vấn không thường, không có luật nào trên khắp nước Mỹ buộc bạn phải trả lời mọi câu hỏi.