Pred-391

Cô bạn học cho tôi bắn vào trong ngay trên chuyến tàu điện đông đúc

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.

    Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.

    Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển.

    Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi.

    Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở.

    Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.

    Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Phải có mối quan hệ.

    Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí.

    Mẹ không giúp được tôi đâu. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.

    Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap